PHÁP Nào Có Vọng ?
Ai ơi ! Pháp có vọng đâu ?
Phải chăng nghi chấp, cạn sâu mà thành .
Xúi người say đắm tranh giành ,
Khi trồi lúc hụp, tử sanh mối-giềng .
Chạy theo Lục-Đạo triền miên ,
Chiêm bao thuyên diễn, mong Tiên mộng vàng .
Lao mình toàn vọng âm vang ,
Tưởng sao có vậy khải-hoàn si-mê .
Nên bị lìa Tánh Bồ-Đề .
Mong sực tỉnh lại . Nhưng về nơi nao ?
Biết đường Chánh-Giác ra sao … ???
Phân-vân bối-rối thế nào diệt-sanh ?
Thôi thôi Tu mãi cho đành .
Phải sao chịu thế , ai đành mặc ai ...
Nào ngờ NHƯ-PHÁP phân hai .
Trở thành HUYỄN-PHÁP, lại nai lưng mò .
Nên chi Tu cứ mơ mơ ...
Nào hay Tam-Hợp, lửng-lờ gốc nguyên (Gốc Chơn-Nguyên)
Hỡi ai Phật-Tử trọn-nguyền .
Pháp-Tâm là một mối giềng nhớ chăng ???
Tâm bình Pháp chẳng lăn-tăn .
Tựa ao phẳng nước. Trăng rằm sáng soi .
Lo Tu tỏ Pháp là noi ,
Pháp thề nguyện học giống nòi Phật-Tôn .
Giải mê phá chấp trường-tồn
Bằng lầm ngăn biệt, tự dồn mờ mê .
Pháp-Tâm gốc vốn đề huề .
Cũng Tâm, cũng Pháp, cũng về Chân-Như .
Tâm-Pháp chung một văn-từ .
Mong tìm Chân-Pháp. Phải trừ vọng-tâm ???
Chính mình, mình tự sai lầm .
Mấy lời : ghi ghép ân cần nhắc ai ... ./.
DI-VĂN (Đặc-San “ÁNH VÀNG”, phát hành ngày mồng 8 tháng 4 năm Nhâm Tý 1972)





